Mỗi lần đọc lại bài này đều nhớ về cái thời xa xưa và trong lòng tự nhiên dâng lên 1 cái gì đó đồng cảm...
Nhớ cái hồi lên mười, còn ở Mã Đà, ăn rồi trốn nhà đi tắm sông. Tắm xong không dám về kiếm bụi nào ngồi chờ cho khô tóc, khô áo quần mới dám về. Thà là bị la vì về trưa còn hơn là bị bắt quỳ mấy tiếng sau khi đét cho 1 trận vì cái tội đi tắm sông.
Rồi nhớ cái hình ảnh mỗi sáng mẹ chở 2 chị em đi học trên chiếc xe đạp nhỏ cọc cạch,... Quay đi ngoảnh lại, giờ gần 30. :'( :'( :'(
Nắng mới
Lưu Trọng Lư
Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gáy não nùng
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không
Tôi nhớ Mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi
Hình dáng Mẹ tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa
KAME